17 tháng 2, 2011

Đợi...

...Tắt máy tính.
Nằm xuống.
Cầm 1 cuốn sách đọc để ru mình vào giấc ngủ...
Đọc hết cả quyển "nhẫn thạch" - 1 tiếng.
...Không ngủ được.
Tắt điện.
Nhắm mắt.
...Không ngủ được.
Bật điện.
Bật máy tính.
Mưa. Từng giọt mưa lộp độp... Tiếng mọt kèn kẹt trong từng thớ gỗ...
Em. Chỉ mình em...
Giá như anh có thể hiểu, có thể hiểu hơn 1 chút về em...

Em bảo : "Anh đi đi"
Sao anh không đứng lại?
Em bảo : "Anh đừng đợi"
Sao anh vội về ngay?

Lời nói thoảng gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em

Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em
Không nhìn vào mắt sầu
Không nhìn vào mắt sâu?

Những chuyện buồn qua đi
Xin anh không nhắc lại
Em ngu khờ vụng dại
Anh mơ mộng viển vông

Đời sống nghiệt ngã không
Cho chúng mình ấm mộng
Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông

Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông
Đưa tình về với mộng
Đưa tình vào cõi không

16 tháng 2, 2011

Thương...

           Đến giờ mình vẫn không hiểu tại sao lại như thế, không thể nói là không có lý do gì được, nhưng mà thật khó để cắt nghĩa rõ ràng...
          Mâu thuẫn quá tôi ơi! Muốn lắm...nhưng không thể kiểm soát được hành động của mình...
           Thôi, cứ để xem mọi việc đi đến đâu...
          Dù rằng, mình đang giống như 1 con sông nhỏ... sắp cạn rồi...
          Dù rằng, đêm thi thoảng vẫn giật mình... hẫng hụt...
          Dù rằng, bỗng dưng òa khóc như bị đòn oan...
         Chưa đủ tỉnh táo để phân định đúng - sai. Nhưng có lẽ đến giờ cũng không còn quá quan trọng nữa, bởi vì đã và đang phải trải qua những cảm xúc như thế nào... mình biết... như thế cũng là đáng trách lắm rồi...
             Ngủ ngoan nào, mai sẽ là 1 ngày tươi đẹp...

15 tháng 2, 2011

Trời Hà Nội mênh mông lắm...

            Lần đầu tiên ra Hà Nội, là khi em đã lớn! Thời gian này 6 năm về trước. 17 tuổi, lớp 12 - tập huấn đội tuyển. Khi ấy em háo hức lắm, nhiệm vụ là đi học nhưng mà em...em mơ về 1 nơi lung linh ánh đèn với những con đường nồng nàn hoa sữa...em nghĩ xem mình sẽ chơi gì, mua gì "từ Hà Nội" về...tụi em tíu tít hỏi nhau xem mình sẽ được ở KS nào... Em không bao giờ quên được: nhà khách Bộ Nông Nghiệp số 1B, Ngọc Hà, Bắc Sơn, Ba Đình, Hà Nội. Tối đầu tiên ở HN, cả lũ kéo nhau ra bốt điện thoại đầu ngõ, gọi điện về nhà báo nơi mình đang ở, dù rằng bố mẹ cũng chả biết nó là chỗ nào. Để rồi, con đường Ngọc Hà, Đội Cấn, vườn Bách Thảo, lăng Bác, Hồ Tây...trở nên quen thuộc, thân thương với em.
           Cái lần đầu tiên ấy bao nhiêu là kỷ niệm. Là những bữa ăn: Bách Thảo với ngô chiên ngon tuyệt, là bữa ăn mà thầy gọi mỗi 1 món: cá chép om dưa mà đứa nào đứa nấy im thin thít, sau đấy thì...rụt rè gọi thêm...mấy quả trứng luộc. Là buổi mấy thầy trò đi dạo, thầy thì chẳng biết đường mà cứ phăng phăng đi trước, "dắt díu" lũ HS đi đằng sau, không biết phải đi bộ qua đường khi đèn đỏ và đi trên vạch sơn trắng, để rồi có vài người vụt qua còn ném lại câu "đồ nhà quê"! Là buổi tối mấy thầy trò đi bộ mỏi cả chân để tìm bằng được quán phở đêm, để biết thế nào là "phở Hà Nội". Là phòng ở mấy đứa ghép 2 giường lại với nhau, sắp xếp lại đồ đạc trong phòng để hôm sau giám đốc phải nhắn lại trên giấy: "đề nghị quý khách để nguyên vị trí đồ đạc trong phòng..." Là những màn làm quen, giao lưu với các chú cảnh vệ, để khi trở về quê rồi, suốt nửa năm sau vẫn thư từ qua lại, hẹn gặp nhau "Hà Nội mùa thu"... Là buổi cuối, đi mua quà về nhà: bước chân vào cửa hàng "cây nấm nhỏ" mà hoa cả mắt vì sao nhiều đồ đẹp thế, cái gì cũng muốn mua, quý lắm chỉ vì nó "made in Hanoi", rồi nâng niu cân dâu tây để trên oto về nhà, nó dập nát không thương tiếc nhưng vẫn sung sướng đưa cho cả nhà ăn, cứ coi nó như là của ngon vật lạ...
           Hà Nội trong em khi ấy đẹp đến diệu vợi, say đắm...
           Hà Nội trong em khi ấy lãng mạn, nồng nàn và đầy bao dung...
          1 tuần thôi, đủ để gieo mầm trong em lời hẹn ước...nhất định sẽ quay lại nơi này...
Và rồi em đã thực hiện được lời hẹn ước ấy. Tháng 9 nhập học... Giờ thì em đã ở đây được 6 năm.
           Hà Nội với em bây giờ là tắc đường, là bụi bặm, là bon chen.
          Hà Nội với em không còn là căn phòng KS có 2 chiếc giường ga gối trắng tinh, rộng thênh...mà là phòng trọ mùa hè thì nóng, mùa đông thì lạnh với 1 chiếc giường, nhỏ thôi nhưng xoay xở thế nào vẫn thấy lạnh.
           Thế nhưng...em vẫn yêu Hà Nội. Vì nơi này có ước mơ 1 thời của em, có những năm tháng tuổi trẻ sống hết mình của em, có những kỷ niệm của em, có tương lai của em. Và...nơi này có anh!
           Chuyện của anh và em đang như 1 dấu phẩy, 1 nốt lặng...nó khiến em chòng chành...
Ngày hôm nay, Hà Nội với em mênh mông lắm...


13 tháng 2, 2011

Con người mới

        Hôm nay đi dạy, sau gần 20 ngày nghỉ Tết. Đứng trên bục giảng, mới thấy mình vẫn say nghề lắm. Cứ quầy quậy lắc đầu rằng không thích làm giáo viên đâu, rằng GV nghèo lắm, rằng thích nghề gì đó "bề nổi" hơn, nhưng hình như nghề đã chọn mình. Tâm huyết vẫn ngập tràn trong khí quản, để thỏa sức phiêu hàng tiếng đồng hồ. Vẫn thấy ấm lòng khi nhận được tin nhắn của HS cũ, thấy vui vui khi được gọi bằng "cô" của 1 "em" HS 40 tuổi, thấy hạnh phúc khi nhìn vào ánh mắt lóng lánh. Khi mà không gian lặng phắc, mấy chục con người như nuốt từng lời mình nói....sung sướng đến run người! Đúng rồi, khi được nói, được chia sẻ, được lắng nghe, được thấu hiểu...mình mới thật là mình!!!
          Trên đường về hôm nay mình đã suy nghĩ nhiều, vẽ ra trong đầu bao nhiêu dự định. 1 năm tới, 2 năm tới, 5 năm tới, mình sẽ hoàn thành những mục tiêu gì. Thời gian vừa qua, mình sống vô nghĩa quá: lười biếng, ỷ lại, hèn nhát - 1 con người xấu xí với 1 rổ những "giá như" và ghen tỵ... Cả ngày nằm dài, đọc báo, nghe nhạc, xem phim, ăn và ngủ. Lười học, lười vận động, ngại cả đi chơi nhưng nguy hiểm nhất là tự ti - thứ mà trước đây không bao giờ có trong từ điển của mình.
          Chỉ có 1 con đường duy nhất: phải thay đổi! Nói đúng hơn là tìm lại chính mình của ngày xưa: mình của 1 thời đầy lửa. Cũng không khó lắm đâu, chỉ vì mình thiếu quyết tâm và nghị lực. Mình cứ tự nhận là mình ích kỷ, mình yếu đuối để tự cho phép mình trượt dài trên con đường thỏa hiệp, dễ dãi. Bước sang năm mới, tự hứa với lòng mình phải cố gắng, chăm chỉ để đạt được những mục tiêu đề ra.
          Được sống đã là hạnh phúc! Cuộc sống như những gì mình đang có đáng trân trọng biết bao nhiêu. Thật xấu hổ nếu sống vô nghĩa, thiếu trách nhiệm như những ngày qua. F5 lại bản thân, hãy cứ chân thành và tỉnh táo, hãy cứ nhiệt huyết và nỗ lực không ngừng...
         Rồi 1 ngày không xa...
         Cố lên nhé, Nhung ơi!

3 tháng 2, 2011

Giao thừa

          2 ngày trước mình ốm, nằm bẹp, thấy mấy đứa cháu chạy nhảy la hét mà thèm. May thế, đúng hôm nay, 30 tết lại khỏe. Nhưng mà, mẹ lại ốm, hình như thay cho mình hay sao ấy!;(
         Vừa giao thừa xong. Vui! Đi Lễ về, theo kế hoạch là định sẽ cùng Upm đi xem bắn pháo hoa rồi về xông nhà nhưng mà...cái xe đề mãi chẳng được, nguyên nhân là tụt ắc quy. Thế mới ác chứ - đúng 12h kém 10. Cuối cùng thì đành phải đưa em Candy cho Upm...về nhà, hic. Nhưng mà dù sao thì vào thời khắc giao thừa, mình cũng đang bên cạnh Upm!:)
        Đây là những pic đầu tiên của năm mới, khi mình vừa xông nhà:
Bố Nhi xì tin, hihi!


          Như thông lệ hàng năm, sẽ đi chúc Tết 1 lượt nhà tất cả các bác. Đầu tiên là nhà mình sang nhà bác Lành:

 Rồi đến nhà bác Hiền:


1,2,3 zô!zô!

Giai xinh gái đẹp! =))
 Tiếp tục rồng rắn sang nhà bác Nguyên:



Và bác Hương...


Hành quân vào chị Huyền:


Chốt hạ tại nhà mình, oánh chén:

         Năm nay, các bác giai nhà mình còn đại diện cho từng nhà xuống chúc Tết nhà bác Hảo và anh Khánh luôn chứ.
        Cầu chúc 1 năm mới bình an và hạnh phúc!
        Còn bi giờ thì mình phải đi ngủ thoai, lấy sức mấy ngày tới còn chơi bời tẹt ga nữa chớ! he he!

30 tháng 1, 2011

26 Tết

           Đau lưng! Đau tay! Đau mắt! Đấy là hệ qủa của việc cả buổi tối hôm nay gói mấy chục cái bánh chưng. Hehe, năm nay là năm đầu tiên mình xung phong gói bánh, hóa ra mình làm cũng lành nghề phết! Sau vụ này, có khi được phong làm nghệ nhân mất, thích thế! Xem nào: nhà mình 27, bác Hương 22, bác Lành 13, bác Hiền 13, cộng cả 15 cái bánh con nữa là...90 cái to nhỏ. Trong số đó khoảng 30 cái là made in mình!;P Vui thật! Trải chiếu ra trước sân, mọi người tụ tập lại, trò chuyện rôm rả, người này trêu người kia, cười đau cả bụng. Với mình, đây là lần gói bánh chưng vui nhất, ý nghĩa nhất. bởi mấy năm gần đây, vì nhiều lý do có nhà không gói bánh mà đi đặt cho đỡ lách cách. Năm nay dù ít dù nhiều, ai cũng tự gói, mà lại mang hết sang nhà mình nữa lên không khí hơn hẳn. Bây giờ mấy ông con trai đang đặt nồi bắt đầu nấu rồi, để mai vớt sớm. Như mọi năm, cứ lọ mà lọ mọ vớt bánh, rồi rửa bánh, thu dọn mãi, cứ phải đến khuya muộn mới được đi ngủ.
           Điều làm mình thấy vui nhất đó là "sự sum họp"! Có thể đó là điều tất yếu của bất kỳ 1 gia đình nào nhưng với mình đó là cả 1 gia đình lớn. Tất cả nhà các bác đều ở xung quanh, làm gì cũng "có anh có em", năm nào luộc bánh chưng cũng phải dùng cả thùng phuy, có chuyện gì tất cả đều biết và xúm vào mỗi người một chân một tay nên lúc nào cũng cảm thấy yên tâm. Tất nhiên, đôi khi cũng có điều này điều kia nhưng nhìn chung ở gần nhau vẫn tốt hơn rất nhiều. Bây giờ, cứ nghĩ các anh chị đi lấy chồng, lấy vợ lại tạo thành những gia đình nhỏ...mình lại thấy hơi hơi buồn, không thích. Buồn cười thế chứ! Cứ muốn lít nhít mãi như ngày xưa thôi, vẫn nhớ mãi câu nói của bà ngoại "tao có tất cả 19 đứa cháu"! Giờ bà cũng đã mất rồi, nhưng bà à, họ nhà mình lại có thêm 9 đứa cháu đáng yêu. Đôi khi nghĩ lẩn thẩn, linh tinh thật!
          Mình - 23 tuổi! 1, 2 năm nữa mình cũng sẽ có gia đình nhỏ của mình...sẽ không còn được ăn Tết cùng với các mẹ, các bác, các anh chị nữa... Sẽ nhớ lắm thôi! Nhớ lắm!
         Lúc nãy mọi người có bàn nhau, có khi sang năm mấy nhà phải mua chung hẳn 1 con lợn ăn Tết! Dễ thế lắm đây. Càng thích, vì sẽ có thêm những kỷ niệm...
        Chán nhất là lúc tối lôi máy ảnh ra định tường thuật lại vụ gói bánh chưng nhưng mà máy bị trục trặc. Hơi tiếc! Nhưng thôi, không sao cả, mình đã ghi lại hết trong đầu, trong tim mình cả rồi. Sẽ chẳng bao giờ quên được đâu...sum vầy...hạnh phúc lắm...
       Con cảm ơn, đã cho con cảm giác của GIA ĐÌNH!

28 tháng 1, 2011

25 Tết

           Hic, bây giờ chỉ muốn đi ngủ thôi, mệt quá, nhưng mà phải cố gắng viết cái đã!:(( Xem nào:
          Hôm nay trời có mưa, rét buốt. Thế mà buổi sáng, mình phải mặc áo dài mỏng teo, lập cà lập cập. Chương trình của SV năm nay thu hút được khoảng gần 3000 nhân, tổ chức hoành tráng, quy củ hơn nhưng mà thực sự thì mình thấy không thỏa mãn lắm, không có cảm giác "sướng" khi làm xong chương trình. Một phần vì các tiết mục văn nghệ không đặc sắc, 1 phần do quá lạnh, lại tổ chức ngoài trời nên hơi loãng... Nhưng cũng do mình nữa, mờ cờ gì mà không có lửa thì làm sao truyền lửa được cho anh em. Hôm nay chỉ được nhận xét mỗi 1 câu là "dẫn tự nhiên, nói chung là tốt", chứ không "khen nức nở" như mọi lần. Thế là thất bại rồi! Có lẽ đó là 1 nguyên nhân khiến xong là mình chuồn về, không tham dự chương trình buổi chiều, không đi Lễ luôn. Mình ngại nhất là câu nói của Hiếu: "em thấy chị có vẻ coi thường chương trình quá, em thì run chết đi được, chị thì..." Cũng đáng để mình suy nghĩ. Mình vốn tinh vi và lớt phớt, hầu như ai cũng nhận ra điều đó. Phải tập kiềm chế bản thân, phải khiêm nhường hơn nữa đi Nhung ơi!
Cây quất cả quả xanh, quả chín, cả hoa cả lộc :))
          Hôm nay bố đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ: mua đào, quất. cả 2 cây đều đẹp. Cây đào thì nhiều hoa nhiều nụ. Cây quất nhiều quả, có cả quả xanh lẫn quả chín, có cả lộc lẫn hoa... Cả buổi 2 mẹ con giăng đèn nháy, lung linh...lung linh! Quả thật phải tâm phục khẩu phục mẹ. Mẹ làm việc gì cũng nhanh nhẹn, chu tất vẹn toàn khó chê trách. Còn mình bắng nhắng, cẩu thả. Mà dạo này còn thêm cái tính hay cáu gắt, mặt mũi thì nhăn nhó. Ghét quá đi mất!
Cây đào nhiều hoa, nhiều nụ


2 dì cháu cố để bon chen tí
          Những ngày này - chuẩn bị, mới gọi là vui, là háo hức. Cứ thích mãi được sống trong không khí này thôi: 1 chút háo hức, 1 chút vui vẻ, 1 chút ấm áp và rất nhiều hạnh phúc...
          Mình yêu nhà mình lắm!!

27 tháng 1, 2011

24 Tết

           Đầu tiên là phải kể đến chuyện ăn. Được cái cả mấy đứa nhà mình đều ăn được ngủ được, hehe! Tối hôm qua, Mềm với thằng Huy rủ mình đi ăn ốc nhưng mình không khoái lắm, dù bị chúng đánh cho "cụt đuôi"! >.< Thế là 2 đứa nhấm nháy nhau đi lê la quán xá. Kết quả là Mềm oánh chén: 1 đĩa ốc, 1 đĩa xoài, chục bánh cuốn và 1 bát cháo lươn. Đấy là nó còn đang mọc răng khôn đấy nhá, chứ chả biết không-mọc-răng-khôn thì như nào nữa! :D Tối nay thì sau khi xơi tái con vịt luộc, chúng lại đi mua cháo lươn về. Trước khi đi hỏi mình có ăn không? - Không nhưng khi mua về thì đòi cho bằng được. Bình thường thì người ta nhường nhau còn chị em nhà này tranh từng thìa mộtnhau. Đứa nào cũng tham ăn mà! :D
          Vấn đề Tết nhất hôm nay thì không có gì đáng chú ý lắm ngoài việc mấy bình hoa khô được mang ra "giặt" sạch sẽ! Trộm vía, em nào em nấy cứ gọi là..."tươi hơn hớn", sáng sủa lên bao nhiêu. Em Candy của mình cũng được đại tu lại. Rõ là em ý ngon lành hơn hẳn.


         Chiều và buổi tối mình đến Nhà Thờ để duyệt cho chương trình ngày mai. Hy vọng là mọi việc sẽ ổn, hy vọng là ngày mai mình sẽ chống lại được cái lạnh với bộ áo dài mỏng dính... Hy vọng! Hy vọng! Hy vọng!
        Hôm nay thì không còn buồn nữa, trái lại thấy mình cần phải dịu-dàng hơn, phải biết yêu ai kia nhiều hơn...

26 tháng 1, 2011

23 Tết

           Cả buổi tối hôm qua, Mềm ốm. Nó sốt suốt đêm, kêu mệt,  phía dưới mang tai sưng lên. Có lúc đang ngủ, nó khóc. Mình với thằng Huy còn trêu nó: bảo kiểu này sắp chết rồi, nếu mà chết thì về báo cho con lô nhé! ;D
           Buổi sáng, bố mẹ đưa Mềm đi bệnh viện. Thực sự mình cũng thấy lo lo, nếu như...nếu như... Và kết quả là: Mềm mọc răng khôn! Phù!!! Nhẹ cả người.
          23 Tết...ngày ông Công ông Táo. Nhà mình theo đạo, không thả cá, không mua đồ cúng nhưng cũng cảm nhận được phần nào không khi sôi nổi hôm nay. Uhm, đã bắt đầu sắm Tết, đã mua 1 chậu hoa Lys rất đẹp, đã dọn dẹp phần nào nhà cửa, đã mua lá dong, gạo nếp, đậu xanh để mai gói bánh chưng...
          Và...cũng đã nhìn thấy sứ giả của Tết! Đào! Giật mình...Những cây đào dù toàn là cành, chẳng có tí hoa, lá gì cả nhưng mình vẫn thấy thật là đẹp! Đào trải dài  dọc theo cầu vượt, từ chân cầu bên này sang bên kia. Chỉ mai kia thôi, khu vực này sẽ tập nập, nhộn nhịp lắm lắm...Tết đã về rất gần rồi...
          Ngày hôm nay của mình đáng ra sẽ trọn vẹn...
          Nếu như buổi sáng, 3 con cá vàng bán được 20k, thì buổi chiều chỉ còn bán được 5k...không bán thì biết làm sao, hết ngày 23 rồi...
          Nếu như đi sắm Tết, không nhìn thấy có những người vẫn đang miệt mài bên gánh hàng rong, phong phanh áo mỏng, đế dép bị mòn vẹt 1 bên...
          Nếu như khi đang dừng lại chờ mẹ mua hàng, có 1 cô bán hàng đi qua hỏi bán, cái mẹt còn dăm quả vú sữa...theo thói quen - lắc đầu "cháu không mua"...quãng đường đi 1 ngày lại dài hơn...
          Nếu như vẫn rất nhớ, và vẫn còn buồn...