30 tháng 1, 2012

Hello 2012

           Hôm nay là ngày đi làm đầu tiên của năm 2012. Mặc dù cũng hơi hụt hẫng vì chuỗi ngày nghỉ Tết dư âm còn quá ngọt ngào. Sáng hôm nay được phụ huynh mừng tuổi, giám đốc mừng tuổi, hiệu trưởng mừng tuổi, học sinh mừng tuổi, rồi chính mình mừng tuổi... cho nên cũng không thấy hiu hắt lắm. Hihi.
          Bây giờ đang trống tiết nên tranh thủ ngồi gõ lại mấy cái text này để sau này còn nhớ, không chứ năm ngoái chả nhớ mình đã làm gì.
          Mấy ngày giáp Tết, khệ nệ một đống quà mang từ trường về. Năm nay thật vui vì mang tiếng đi làm mừng tuổi cho bố mẹ và 2 em! :')  Về nhà thì đào quất, bánh kẹo, bánh chưng đủ cả, không khí Tết rộn ràng lắm rùi.
        28 tết, lần đầu tiên mấy anh chị em của cả họ ngoại tổ chức Tất niên. Ăn uống xong còn thuê loa đài, đèn chớp nhảy nhót tưng bừng, vui ơi là vui, thích ơi là thích! Những giây phút như thế thật thoải mái, sung sướng!
         29 Tết - giao thừa! Không có gì đặc biệt lắm. Dọn dẹp nhà cửa, đi lượn phố cùng anh béo, tối về xem Táo quân, đi Nhà thờ... Và như mọi năm, rồng rắn đi chúc Tết nhà các bác vào đúng giao thừa. Chốt hạ bằng nồi cháo gà cực ngon nhà bác Nguyên. Nhưng năm nay, giao thừa cảm thấy thiếu thiếu vì 2 chị đi lấy chồng, "nhân sự" giảm sút. Thấy hơi hơi chạnh lòng nghĩ về mình trong một tương lai không xa...
         Mùng 1 Tết: 9h mới ngủ dậy. Cả buổi sáng ở nhà. buổi chiều anh lên chơi, chúc Tết. Tối ở nhà! :( 2 ngày 30. mùng 1 giận dỗi! :(
         Mùng 2 Tết: ngày truyền thống bên ngoại: lại ăn uống đập phá. Buổi chiều đi họp lớp cấp 3. Có mỗi 6 đứa. Chả vui mấy nhưng cũng không buồn. Buổi tối, anh lên và mình xuống nhà anh chúc Tết, mời "2 bác mai đến nhà cháu chơi", hị hị!
         Mùng 3 Tết: hồi hộp cực kỳ, bối rối cực kỳ vì hôm nay là 1 ngày quan trọng mà! Ấm áp và hạnh phúc:X
         Mùng 4 Tết: ngày của bạn bè. 5 đứa lại tụ tập, buổi trưa ăn cơm nhà Dung, buổi chiều ăn cơm nhà Quỳnh + kara Đông Yên. Thật vui vẻ, thoải mái với những người bạn thân iu!
         Mùng 5 Tết: anh đi, Tết vơi đi 1 nửa. 1 ngày không biết làm gì, quanh quẩn đi ra đi vào, ăn cái này uống cái kia.
         Mùng 6: sau bao lần tranh luận, quyết định xe máy cùng thằng em ra Hà Nội. Chuyến đi vui vẻ, an toàn và vui như đi hội (vì trên đường gặp vô vàn xe 36, hehe)
         Mùng 7: ở nhà chơi, đến nhà sếp và than vắn thở dài vì nhớ nhà, nhớ Tết!
         Mùng 8: đi làm và đang gõ những dòng này này. Bây giờ thì phải lên lớp thôi, đến giờ mất rồi!
         Hello 2012! Chúc cho 1 năm thành công và đáng nhớ!

30 tháng 9, 2011

30/9

          Hình như đã lâu lắm rồi mình mới vào blog! Như 1 điều gì rất mới!
          Chiều t6 rảnh rang, giáo án tuần sau đã xong, 1 số việc linh tinh cũng đã được giải quyết! Thấy nhẹ nhàng!
          Mặc dù luận văn phía trước chưa hề đọc, chả dám gọi điện cho cô. Lười kinh khủng!
          2 đứa em đã ra ở cùng: thêm 1 ít rắc rối, 1 chút bận rộn, 1 tí đau đầu bù lại rất nhiều niềm vui. Cuộc sống-cứ như thế  này là được.
           Trời bắt đầu lạnh!

8 tháng 8, 2011

Thích thích thích

          Hôm nay thi 2 môn cuối. Thế là xong! Thôi nhé bài tập lu bù, thôi nhé đau đầu tính bỏ học hay nghỉ làm, thôi nhé những vướng bận. Vì từ ngày mai không còn phải đi học nữa. Sướng! Sướng! Sướng! :))))))))))))
         Vẫn còn đó cái luận văn đang chờ đợi. Nhưng mà kệ, xong được giai đoạn này là tốt lắm rồi. Dù rằng, không được đi học thì cũng tiếc cơ, vì không được gặp bàn bè tán phét, chém gió trên trời dưới biển nữa! >.<
          Hôm nay lại còn được nhận lương nữa chứ. Quả là, song hỷ lâm môn! Oh yeah!!!!!

7 tháng 8, 2011

Buổi học cuối cùng!

         Sáng hôm qua là là buổi học cuối cùng trong đời mình: buổi học cuối của môn chuyên ngành cuối: phương pháp luận sử học của thầy Hiển. Nghe thì to tát nhưng đúng là như vậy thật. Giờ thì không phải lên lớp - ngồi nghe giảng nữa. Cả bọn cứ đùa nhau dù sao này có học lên tiến sĩ hay là làm giáo sư đi chăng nữa thì cũng chỉ là làm luận án thôi, không phải đi học nữa, hehe.
          Nhưng hình như là không có cảm giác gì mấy. Buổi học cuối của thời HS năm lớp 12 thì nôn nao lắm. Buổi học cuối thời SV thì thực sự không nhớ nó như thế nào. Còn buổi học này thì ai cũng chỉ mong mong kết thúc thật nhanh. Là vì HS toàn là những người đi làm, hơn nữa thì muốn kết thúc đợt học hành liên miên để về "đoàn tụ" với chồng con và còn chuẩn bị cho 1 năm học mới không vướng bận. Một lý do khác là bữa liên hoan linh đình đang chờ đợi! :P
          Học đã xong, thứ 2 thi 2 môn nữa là kết thúc. Tạm chia tay với các bạn. Hẹn gặp lại khi nào bảo vệ nhé! Chúc các anh chị luôn thành công trên con đường mà chúng ta đã lựa chọn. Khó khăn, gian nan nhưng cũng tự hào lắm phải không?!

Tập thể lớp Lý luận & phương pháp dạy học Lịch sử - ĐH Giáo dục - ĐHQGHN

31 tháng 7, 2011

Khóc cho người dưng

           Có khi chỉ là 1 ánh mắt. Có khi chỉ là 1 hình ảnh vô tình bắt gặp. Có khi chỉ là 1 câu chuyện. Vẫn không thể nào kiềm lòng.

Cuộc sống!

            Chỉ là 1 hình ảnh hết sức bình thường thôi mà!
            Ngoài kia, trời đang mưa bão!!!

30 tháng 7, 2011

Hoàn Châu cách cách

Mình yêu nụ cười này, rất yêu!
         Tự nhiên lần mò đọc báo, đọc bài báo nói về phim Tân HCCC, thế nào lại xem lại HCCC bản cũ do Triệu Vi đóng!
         Phải xem đến lần thứ n rồi mà vẫn thấy hay, đóng quá đạt. Đây là bộ phim hay nhất nhất nhất mà mình đã từng xem. Mình yêu thích tất cả các nhận vật trong phim. Tất cả đều là kinh điển rồi, không thể thay thế bởi cô nàng Lý Thạnh hay Hải Lục nữa. Chỉ có 1 Tiểu Yến Tử, chỉ có 1 Tử Vi, một vua Càn Long, 1 Dung ma ma mà thôi.
        Xem phim, nghe nhạc phim lại nhớ về ...tuổi thơ. Đã có 1 thời cơn sốt HCCC, mạnh như bão cấp 12 ấy chứ. Cặp sách, nhãn vở, sổ tay... đâu đâu cũng là HCCC.
        1 bộ phim kinh điển của 8X. Không thể thay thế!
      Có bao giờ xem phim lại thấy hạnh phúc không nhỉ? Câu trả lời là: Có! :-*



Những nhân vật không thể thay thế

Mình từng mong ước cặp đôi này yêu nhau ngoài đời :D

Nàng Tiểu Yến Tử dễ thương

Tử Vi và Tiểu Yến Tử


17 tháng 7, 2011

Những chuyện li ti

         Mấy ngày này bận rộn, hết việc ở trường, ở lớp và cả việc ở nhà nữa. Không quá mệt mỏi nhưng công việc dàn trải khiến đầu óc không lúc nào được thảnh thơi.
          Việc ở trường xin nghỉ liên tục, rồi nảy sinh những việc không đâu, khiến bị quở trách, bị để ý...
        Việc ở lớp không hoàn thiện, khiến bản thân buồn lòng. Trước giờ chẳng bao giờ nghỉ học, giờ học chuyên ngành thì bữa đực bữa cái...
          Bài tập bê trễ, khiến cô thất vọng, khiến bạn bè thất vọng...
          Vì ai?
         Vì bận rộn quá ư? Hay vì người khác? Chẳng phải, vì mình cả thôi. Dù sao thì cũng do mình không sắp xếp được thời gian. Dù sao thì cũng do mình không khéo léo.
 *******
         Chiều nay đi dọn dẹp lại phòng học để từ ngày mai trở về trường của mình. Cũng mệt! Phòng hành chính định thuê 2 bác cửu vạn khiêng 24 cái bàn + ghế HS từ tầng 2 của dãy nhà này đến tầng 1 của dãy nhà kia. 2 người đưa ra giá 1 triệu. Phòng HC chỉ chấp nhận 400k. Thoả thuận không được, cuối cùng thì không không thuê nữa, mấy thầy cô tự làm. Công việc cũng không quá vất vả, đông người nên làm 1 loáng là xong. Nhưng cái dáng hình của 2 người cửu vạn kia.
          Thật buồn!
*******
          2 ngày trước!
         Một ông anh họ 18 tuổi, từ quê ra đây đi làm cho công ty gì đấy mình cũng chẳng rõ. Bố gọi điện ra bảo: con quan tâm đến anh ấy tí vì chưa bao giờ ra HN, lại chẳng biết gì!
          Hôm nay, bố lại gọi điện ra. Hình như anh ấy không chịu được công việc ở đây, muốn về nhà mà chẳng có tiền, lại không biết đường sá gì. Bố bảo: gọi cho anh xem thế nào, rồi đưa anh ra bến xe, cho anh mấy đồng để về.
*******
         Ngày mai! Sáng sang Long Biên đi làm, buổi chiều về Cầu Giấy đi học, buổi tối đến Lạc Long Quân xem chuyện của ông anh....
         Buổi sáng phải cố gắng thành 1 đồng nghiệp tốt, buổi chiều cố gắng thành 1 người trò giỏi, buổi tối cố gắng thành 1 đứa em ngoan...
          Mệt quá đôi chân này, muốn tìm chỗ nghỉ ngơi!

27 tháng 6, 2011

Tình yêu của em! ^^

           “Chỉ có một Ronaldo duy nhất”, các CĐV đã giăng tấm biểu ngữ như thế trong trận đấu giữa Brazil và Rumani, trận đấu để tôn vinh những đóng góp mà Ro "béo" đã mang lại cho thế giới túc cầu. Đó không chỉ đơn giản là sự so sánh với một ngôi sao khác cũng mang cái tên Ronaldo (Cristiano) mà còn là sự khẳng định rằng anh là một, là riêng và là duy nhất. Cái biệt danh “Người ngoài hành tinh” đã nói lên tất cả, khi ở phong độ đỉnh cao, tiền đạo người Brazil chơi một thứ bóng đá vượt ra khỏi trí tưởng tượng của rất nhiều người và tạo nên những điều kỳ diệu. Trong ngày nói lời chia tay trái bóng, anh đã khóc rất nhiều nhưng có nhiều người còn khóc hơn thế bởi họ đã không còn được chứng kiến “El Fenomeno” ghi bàn và nở nụ cười rạng rỡ.
             Ronaldo đôi khi rất yếu đuối, không ai quên được gương mặt đẫm lệ của anh khi Inter để thua Lazio đánh rơi Scudetto hay những tiếng gào thét khi anh ngã quỵ với cái đầu gối vỡ vụn nhưng kể cả tính cách có phần trẻ con đó cũng không thể ảnh hưởng tới sự lạnh lùng khủng khiếp khi anh đứng trước khung thành. Chỉ một thoáng tích tắc thôi, Ronaldo sẽ trừng phạt các thủ môn bằng những cú dứt điểm không thể cản phá. Đó có thể là một cú rocket, hay đơn giản chỉ là một cú chạm bóng nhẹ nhàng. Cái răng thỏ và cái đầu trọc của chàng tiền đạo sinh ra tại Rio de Janeiro mang lại một cảm giác rất dễ gần nhưng nếu phải đối diện với anh trên sân bóng thì sự sợ hãi sẽ luôn lấn át.
Ro "béo": Kẻ hủy diệt khung thành, Bóng đá, Ro
Hình ảnh sẽ mãi không phai

              Muốn xem Ronaldo là cầu thủ như thế nào hãy nghe các đồng đội và các đối thủ nói về anh. Paolo Maldini bảo “đối đầu với anh ấy khó hơn với Maradona!”, Blanc so sánh “Ronaldo như một quả bóng bàn, không thể kiểm soát nổi!”, Raul thì nhận xét “Tôi cố phân tích Ronaldo để tìm cách học hỏi cậu ấy. Cậu ấy có tốc độ siêu hạng, có sức bùng nổ để bỏ rơi dễ dàng mọi hậu vệ, đó là những gì gây ấn tượng nơi tôi nhất. Thêm vào đó yếu tố kỹ thuật, đơn giản là tôi không ngang tầm với Ronaldo”, HLV Capello thì cho rằng anh là cầu thủ xuất nhất mà ông đã từng được dẫn dắt. Như thế có lẽ đá quá đủ để thấy anh tuyệt vời ra sao.
Sở hữu những kỹ năng thượng thừa của một tiền đạo: tốc độ, kỹ thuật, khả năng chọn vị trí, sự thính nhạy trước các cơ hội… “Người ngoài hành tinh” luôn dễ dàng bỏ lại sau lưng các hậu vệ trong những tình huống đối mặt bằng những cú bứt tốc của Usain Bolt. Chỉ có một điểm yếu duy nhất là khả năng chơi bóng bằng đầu như chính anh đã thừa nhận. Nhưng cũng giống như biết bao người Brazil khác, Ronaldo không cần cái đầu đưa trái bóng vào lưới để trở nên vĩ đại, bởi chỉ cần anh chơi bóng bằng đầu theo nghĩa bóng thôi đã quá đủ rồi. Điểm nổi bật nữa là anh luôn biết cách tỏa sáng trong những trận cầu lớn và vào những thời điểm người ta cần anh nhất, hãy nhớ lại trận chung kết World Cup 2002, khi anh đánh bại Oliver Kahn 2 lần để đưa Brazil bước lên đỉnh thế giới.
Ro "béo": Kẻ hủy diệt khung thành, Bóng đá, Ro
Những bước chân đã trở thành huyền thoại

             Lần đó cũng giống như biết bao lần khác, anh nổ súng và đưa đội nhà tới chiến thắng, bất cứ nơi nào Ronaldo đặt chân đến anh đều để lại những cảm xúc mãnh liệt bằng những bàn thắng. Cũng giống như thói trăng hoa ngoài đời, Ronaldo chưa bao giờ được coi là một người thủy chung trong bóng đá, anh sẵn sàng phản bội lại tất cả, khoác lên mình những chiếc áo đối địch, từ Barca cho tới Real, từ Inter cho tới AC Milan… với Ro béo gần như không tồn tại khái niệm “tình cảm lấn át lý trí”. Anh sẵn sàng ra đi, bỏ lại sau lưng những tiếng ca thán, những lời chỉ trích, thậm chí lăng mạ nhưng rồi rốt cuộc cuối cùng anh vẫn là người chiến thắng trên con đường chinh phục của mình.
           Để kết luận hãy nghe Zidane nói về Ronaldo: “Nếu chơi đúng phong độ, cậu ấy là một cầu thủ ngoại hạng. Dù sự nghiệp của Ronaldo có nhiều thăng trầm vì chấn thương và cả những lý do ngoài sân cỏ, tôi vẫn ấn tượng trước những gì cậu ấy làm được. Thoạt nhìn qua, kỹ thuật cá nhân của cậu ấy không có gì đặc biệt nhưng thực thế là Ronaldo có thể làm được tất cả những gì cậu ấy muốn với trái bóng. Đó là tài năng thiên phú mà không phải ai cũng may mắn có được. Ngoài ra, Ronaldo còn là một tay săn bàn vĩ đại, bóng đá ngày nay rất khó tìm được một cầu thủ như cậu ấy".
(24h.com)
............................
           Lần đầu tiên nhìn thấy anh, em đã "chọn" anh từ giây phút ấy! Không phải vì anh giải nghệ mà em thôi xem bóng đá nhưng với em, anh là số 1 - là duy nhất - là mãi mãi! Dù có thể sẽ có người giỏi giang hơn anh 1 chút, đẹp trai hơn anh nhiều lần và chung thuỷ hơn anh gấp vạn, nhưng sẽ không có bất cứ 1 cầu thủ nào có thể thay thế được anh. Bởi vì....chỉ có thể là tình yêu! Anh Rô béo ạ! Heeeeee!

24 tháng 6, 2011

Chăm chỉ lên nào!!!!!!!!

          Dạo này, mình lười nhác quá! Mà chẳng phải, đấy là bản tính cố hữu của mình rồi.
          Khi không có việc gì để làm thì kêu ca ầm ĩ, rảnh rỗi đến mức...ngu người ra.
         Giờ thì cầu được ước thấy rồi nhá: học hành liên miên-kéo theo nó là bài tập, luận văn, rồi đi làm-kéo theo rất nhiều  trách nhiệm và áp lực...và rồi chuẩn bị 1 cuộc sống mới khi 2 đứa kia ra ở với mình-kéo theo1 mớ rắc rối, thay đổi...
         Nhiều việc quá đi mất! Cần phải tick & note thật cẩn thận để làm tốt mọi việc!
         Cố lên! cố lên!